Tôi chọn tin

Bởi nếu tôi tin nhầm người thì tôi cũng không hối tiếc cái giá tôi phải trả – sai có thể sửa mà.

Nhưng nếu thực họ là người tốt mà tôi trót không tin họ thì tôi sẽ hối tiếc nhiều lắm! Khi ấy khó có cơ hội sửa lại.

Ừ, tôi chọn tin vào điều tốt đẹp. Hơn là tin rằng ai đó có ý không tốt. Nhất là khi chưa biết chắc chắn tốt xấu, thì tôi sẽ chọn tin nó là điều tốt.

Ừ, ngờ vực vốn là một nỗi buồn hết sức cô đơn. Vậy nên, chọn tin, ít nhất tôi vui tại thời điểm tôi chọn tin.

Nếu ai đó là người tốt mà tôi không tin họ, há chẳng phải tôi đã đánh mất một người tốt ở bên mình hay sao? Nếu người tôi tin là tốt lại không tốt cho lắm, và nếu họ gây tổn hại đến tôi thì đó là cái nghiệp họ phải trả, tôi cũng sẽ bỏ qua họ, lãng quên họ, vậy thôi. Mà biết đâu, vì không muốn phụ lòng tin của tôi, ai đó sẽ chọn cách sống tốt hơn – thế chẳng phải đời sẽ đẹp hơn hay sao?

Ừ, Tào Tháo có câu thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Thiết nghĩ cũng có thể nói rằng thà tin nhầm còn hơn bỏ sót. Phỏng ạ?

[Comment from friend]

Có cái cần phải tin, ví dụ như chuyện tiền bạc. Thà bỏ ra vài đồng bây giờ để biết họ như thế nào, ra làm sao. Nhỡ sau này mới tin nhầm thì tạch không chỉ vài đồng. Còn may gặp người tin được thì biết được mình đã giữ được thêm 1 người bạn.
Còn có những chuyện gắn đến trách nhiệm thì không bao giờ được tin tưởng bất cứ ai.
Còn nhiều chuyện cứ phải tin dù biết rồi cũng sẽ mất niềm tin đó, nhưng vẫn phải tin…

Advertisements

Chuyến thiện nguyện Lai Châu – Lào Cai

Đường tới huyện Tam Đường không khó đi, nhưng xa thật là xa… Xa tới nỗi tất cả tỏi vừa chuyển từ dưới xuôi lên đều đang nhú mầm xanh. Lũ chúng tôi đứa nào đứa nấy đều lử đử mệt dù chỉ phải ngồi trên ô tô, chưa phải động chân tay làm gì cả.

Trường nội trú THCS Khun Há hiện ra trước mắt chúng tôi bên một con dốc quanh co, thoạt nhìn thì thật khang trang làm chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau: “ơ, nơi này chắc đâu có cần giúp đỡ gì nữa?”. Là trường cấp 2 với gần 500 học sinh nên khuôn viên của trường rộng thật là rộng – gồm cả khu phòng học và khu ký túc xá và bếp ăn của học sinh. Đi từ cổng trường xuống tận bếp cùng một thầy giáo của trường, tôi mới được biết rằng dãy phòng học ngoài cổng là vừa mới được đầu tư xây dựng thôi, khu nhà ở phía sau của các em vẫn lụp xụp lắm…

 

 

11h trưa các em được tan học, lũ nhóc cấp 2 mà loắt choắt bé hơn cả học sinh tiểu học ở thành phố ấy ùa xuống bếp, nhưng, không như đàn ong vỡ tổ trong bài văn mẫu, các em trật tự và tự giác lấy đồ ăn về bàn rồi đứa nào về chỗ đứa nấy rất nhanh. Trong lúc chúng tôi đang cắt nem với chia nước chấm thì giật mình vì cả 38 mâm cùng đồng thanh “Chúng em mời các thầy cô, mời các bạn ăn cơm!” – cả đội tình nguyện toét miệng cười ngẩng lên nhìn nhau: “đáng yêu quá! Có ai kịp quay phim lại không???”

 

IMG_1005

Mâm cơm của các em vỏn vẹn có 3 nồi: cơm, canh bí đỏ và gà rang. Nghe bảo nay có thêm món nem đoàn mang đến nên các em thích lắm, đa số các em lần đầu được ăn nem, mà cơm ở trường thịnh soạn hơn ở nhà nhiều lắm vì ở nhà chỉ có ăn rau thôi… Nhiều người trong chúng tôi đứng lặng đi khi chứng kiến mâm cơm đạm bạc ấy. Lắm đứa sống mũi cay xè quay sang nhìn nhau: “bảo sao chúng nó gầy gò thế…” rồi lại vỗ về “thế này là còn có cơm ăn rồi, nhiều nơi còn chỉ ăn cơm chan nước mì ấy chứ…”

 

 

Bọn trẻ ở đây nhút nhát lắm, giơ máy ảnh lên là chúng nó chạy biến khỏi tầm ngắm, giơ máy quay lên là chúng nó chỉ ỏn ẻn cười. Mãi mới có một cô bé người Mông chịu nói chuyện với tôi. Và không những chịu cho tôi quay clip, bé ấy còn hát cho tôi nghe một bài hát tiếng Mông rất hay – một bài hát về niềm biết ơn đức chúa. Cô bé ấy hát rất hay, và khi em bảo ước mơ của em sau này sẽ làm nghệ sĩ, tôi đã tưởng tượng tới hình ảnh cô bé đáng yêu này cười thật tươi trên những sân khấu lớn và đem tiếng hát ngọt ngào của em đi khắp nơi…

 

Nhà của Hàng A Cồ có 9 anh chị em, cậu bé là người con thứ 6, và là đứa con không may mắn nhất trong gia đình: em không có ngón tay ngón chân. Thực sự chúng tôi đều trố mắt khi thấy Cồ vẫn nhanh nhẹn và cơm như chúng bạn, và thậm chí là vẫn cầm chổi quét dọn như các bạn lành lặn khác. Theo như câu chuyện giữa chúng tôi và thầy hiệu trưởng thì Cồ là người dân tộc Mông – vẫn còn hủ tục của hôn nhân cận huyết, chỉ cần khác họ nhau là vẫn được lấy nhau.

IMG_1033

Tuy khuyết tật bẩm sinh, nhưng Cồ học rất giỏi – thầy hiệu trưởng cứ tấm tắc khen mãi rằng chữ em thuộc nhóm đẹp nhất trường, và em còn ở trong đội tuyển Lý của trường nữa cơ. Khi chúng tôi hỏi về ước mơ của em, em bảo em ước trở thành thầy giáo dạy cho các bạn nhỏ như các thầy cô của em.

Các thầy cô ở trường đa phần là người dưới xuôi lên đây. Người thì Thái Bình, người Hòa Bình, người thì từ ngay Hà Nội mà cũng bỏ quê lên miền núi xa xôi này để theo đuổi cái nghiệp trồng người. Nghe các thầy cô kể chuyện đời, chuyện gia đình mà tôi không còn từ nào khác ngoài từ “khâm phục” dành cho họ. Nhiều thầy cô cũng bị gia đình phản đối, bắt bỏ nghề để về xuôi. Ấy thế mà có người gắn bó hơn chục năm trời với trường, với những đứa trẻ này, tới nỗi giờ họ bảo họ yêu cuộc sống ở đây hơn dưới xuôi, không về đâu. Trong khi lũ chúng tôi được đút chân ngăn bàn, nắng không tới mặt mưa chẳng tới đầu thì những con người trẻ tuổi ấy vừa dạy học, vừa tự trồng rau cho học sinh, rồi thỉnh thoảng đi cả chục cây số đường núi đường rừng đến từng nhà vận động các em đi học…

Thầy cô kể mới có 2 đoàn thiện nguyện vào thăm trường thôi. Một đoàn là hội hoa Đà Lạt mới vào hỗ trợ được quần áo cũ cho các em và ít sách giáo khoa cũ. Nay có đoàn vào hỗ trợ thật là quý. Tôi cười và nói với các thầy cô: “vật chất chúng em mang lên chỉ là 1 phần, quan trọng hơn là chúng em muốn tiếp thêm động lực cho các em học sinh”.

Chúng tôi những người từ những vùng quên khác nhau nhờ chung 1 công ty nhờ có những trái tim nhân ái được cùng nhau lên đây gửi gắm chút tấm lòng miền xuôi mong các em học sinh trên này cố gắng đến trường học lấy cái chữ rồi cùng xây dựng quê hương để không phụ công sức, tấm lòng của thầy cô. Và, biết đâu đó lại có một vài em lại trở thành đồng nghiệp của chúng tôi trong tương lai…

Để rồi, chúng tôi ngập tràn hạnh phúc khi chương trình đơn sơ của chúng tôi mang lại cho cả thầy và trò một buổi chiều ngập tràn tiếng cười và niềm vui. Nhìn ngắm những nụ cười thật vô tư của cả thầy cả trò trường Khun Há, tôi chợt nhận ra rằng vật chất mà chúng tôi mang tới chỉ là một phần giá trị của chuyến đi này.

SONY DSC

DSC05212.JPGDSC05209.JPG

SONY DSC

IMG_1240
Đây là cô hiệu phó của trường – cô sinh năm 1987

Chia tay Khun Há, chúng tôi đến với Phìn Ngan – nơi chúng tôi đã đến hai lần vào năm 2015 và 2016. Đường vào Phìn Ngan nhỏ xíu và không dễ đi chút nào. Cả hội cứ gọi là ngất ngây con gà tây vì say xe và choáng váng khi thấy những lòng suối rất to xẻ núi ngang dọc… Đây là mùa cạn nên ít nước, nhưng những dấu vết bên đường đủ cho chúng tôi biết mùa nước lên thì lũ xối xả và dâng cao đến đâu… Cũng vì lẽ đó nên năm 2016, món quà chúng tôi mang cho trường là những chiếc áo phao…

 

Tôi may mắn đã tham gia chuyến đi Phìn Ngan năm 2015, nên lần này, khi ghé thăm lại Phìn Ngan, tôi vừa háo hức lại vừa bồi hồi mong ngóng. Lối vào trường vẫn thế, những bức tranh mà thầy mỹ thuật vẽ trên tường vẫn đây, dàn mướp trĩu quả của trường vẫn đây, nhưng trường đã có thêm một vườn rau tươi tốt. Cây ngọc lan mà chúng tôi trồng năm xưa đã nở được hai mùa hoa và giờ đang tươi xanh mướt mát.

 

 

Trong chuyến đi lần trước, tôi rất ấn tượng với một số bé, nên bữa nay cứ dáo dác tìm xem có còn thấy những khuôn mặt thân thương ấy không. Rồi chúng tôi vỡ òa một niềm tự hào nho nhỏ khi thấy nhiều em bé vẫn đang mặc trên mình chiếc áo khoác ba màu mà chúng tôi đã tặng các em 2 năm trước. Có lẽ, những chiếc áo của chúng tôi cũng đã theo các em nhỏ khác lên cấp 2 rồi ấy!

SONY DSC

Cậu bạn đi cùng tôi bảo: có đi mới biết mình hạnh phúc, và mới thấy rằng cho đi là một niềm hạnh phúc vô bờ, thế nên, chốt lại một câu thôi “Hạnh phúc cuộc đời là những chuyến đi”.

SONY DSC

Trong chương trình giao lưu tại Khun Há, có một cậu học trò bé loắt choắt đã hát tặng chúng tôi một bài hát rất hay, mà tời giờ, giai điệu và lời ca vẫn đang da diết vang lên trong tôi:

Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…

Phải rồi, tôi tin rằng, chúng tôi, à không, chúng ta, đang thực sự chắp cánh cho những ước mơ!

IMG_0193.JPG

 

 

 

Wonder week

Chợt nhận ra, trẻ con có wonder week của trẻ con và người lớn cũng vậy.

Wonder week là những tuần mà trẻ trở nên khó ăn uống, khó chịu trong người thậm chí có thể quấy, và có khi còn ốm, sốt. Nhưng cứ sau mỗi đợt wonder week đó thì đứa trẻ – về mặt thể lý, sẽ học được một trò gì đó mới. Như có giai đoạn sau wonder week thì trẻ ăn được đồ thô, hay trẻ biết nói, biết lẫy hay biết bò…

Lớn hơn thì có cái giai đoạn dậy thì. Tương tự như thế.

Nhưng lớn hơn chút nữa, thì thực sự cũng có những tuần-khủng-hoảng. Thực sự cái thời gian ấy thật kinh khủng – người mạnh mẽ nhất cũng có thể yếu đuối tưởng chết đi được, kẻ dồi dào năng lượng nhất cũng có thể cạn kiệt tới mức không còn thiết tha gì cả, người ngập tràn ước mơ thì bỗng thấy mình trống hoác, rỗng tuếch; và ngay cả người hùng của cả thế giới cũng có thể chỉ muốn biến mất mà thôi.

Thực sự mỗi lần như thế chỉ muốn giấu tiệt mình đi, muốn cả thế giới không nhìn thấy sự yếu đuối của mình, tự chặn những cơn vật vã không để lộ ra bên ngoài, nước mắt cũng tự giấu vào màn đêm sâu thẳm. Lúc ấy thấy xấu hổ, thấy mình không thể chấp nhận nổi mình, thấy không dám để bất kỳ ai nhìn thấy mình như vậy… Ừ, không để bất kỳ ai nhìn thấy những ngắn dài thấm đẫm tóc huyền.

Để rồi một ngày đẹp trời, cuộn tròn trong chăn, nhắm nghiền mắt trong tĩnh lặng, và chợt nhận ra rằng mỗi wonder week đều là cần thiết cho sự trưởng thành của bản thân ta. Có wonder week to, có wonder week nhỏ – có bài học nhớ cả đời, có bài học nho nhỏ đủ làm ta nở nụ cười.

Thế rồi, như các bà mẹ bỉm sữa – biết wonder week của trẻ là để bình tĩnh đón nhận và trải qua nó – ta cũng sẽ bình thản đón nhận wonder week của một người-lớn. À mà cũng không hẳn là bình thản cho lắm – chỉ là đón nhận nó và thản nhiên phơi bày nó như tất lẽ dĩ ngẫu. Sẽ vẫn khóc như một đứa trẻ nếu muốn khóc. Sẽ cáu kỉnh khó chịu như đứa trẻ nếu thực sự cảm thấy thế. Sẽ thu mình trong vỏ ốc như một đứa trẻ dậy thì nếu cảm thấy như thế là ổn. Sẽ thừa nhận rằng mình đang trong wonder week mà không giấu diếm. Cuộc đời sẽ dung thứ như các bà mẹ bỉm sữa dung thứ và thậm chí còn yêu thương hơn đứa con của mình vậy.

Rồi từng cơn gió cũng sẽ lặng. Rồi từng việc không vui cũng sẽ trôi qua. Thậm chí, từng chuyện không hay cũng sẽ được giải quyết. Như bọn virus cũng đã bị biến mất – để lại trong cơ thể mình một loại kháng thể virus mới. Như nắng đã rực rỡ sau những ngày mưa phùn rét buốt.

Một cuối tuần đẹp trời chỉ nằm nhà – cũng tiếc trời đẹp ngoài kia lắm, tiếc một mùa hoa chưa chụp đươc kiểu ảnh nào, nhưng tự nhủ rằng sẽ còn nhiều ngày trời đẹp như thế mà lòng mình tươi tắn hơn.

Chào em, chào tuần mới!

And, Christmas is coming<3

WP_20171209_22_43_24_Pro

p/s: mạnh mẽ không phải là luôn giấu hết mọi khủng hoảng vảo trong, mà là kẻ có thể cuộn mình lại trốn bão tuyết nhưng khi bão tan thì sẽ bới tuyết chui lên đi tiếp. Dòng p/s này dành cho những kẻ sợ hãi cơn bão mà chọn cách trốn mãi trong hang.

Chúc mừng sinh nhật Kem 4 tuổi

Chúc mừng sinh nhật chàng trai tháng 12 của bác!!!

Ngay trước thềm sinh nhật, con “được” một trận sốt virus tưng bừng – được nằm viện hẳn 5 ngày – tiêm kháng sinh hẳn 5 ngày luôn!

Chàng trai của bác giờ ý thức được vị thế của mình lắm rồi, nên là nhõng nhẽo vô đối luôn! Các bác trong bệnh viện còn kêu là Kem mè nheo hơn cả con gái ý! Trộm vía được cái ông bà dỗ thì vẫn nghe, bác quân phiệt với con thì con cũng hợp tác lắm.

Ngày xưa con cao hơn so với bạn bè cùng tháng – nhưng giờ đi học cùng bạn bè cùng tuổi thì con lại chẳng nhỉnh hơn được bạn bè (ai bảo con sinh tháng 12 mà). Cân nặng thì vẫn còi dí.

4 tuổi là không còn những bước đột phá về thể chất như biết lẫy, biết bò, biết đi… nữa rồi. Về thể chất giờ cái gì con cũng làm được rồi, miễn kể.

Về nhận thức thì thực sự không ngày nào con không “gây ra chuyện” để cho cả nhà kể cho nhau nghe. Nào là hôm con bảo bà kệ bác không ăn cơm nhà. Nào là hôm con bảo bà “Để Kem dọn cho” sau khi bà xử lý vết thương cho bác xong. Nào là hôm con chỉ mặt bác bảo: “Bác nín! Nín ngay! Bác lì giống Kem à?!”…

Nói chung, con giờ đáng yêu lắm lắm luôn ý! À nhưng cũng bắt đầu bướng, không nghe lời rồi – đã thế ông bà còn bênh chứ – lắm lúc bác chỉ muốn lôi tuột vào phòng với bác, khóa cửa lại xong cho con úp mặt vào tường. Hừ.

Tuổi mới, thằng chó con ăn nhiều vào nhé, để còn bụ bẫm, còn có sức đi chơi nữa.

Yêu con! :-*

Đi để trở về…

Đi là để trở về

Câu này nghe thật nhiều nhưng cũng thật gần đây mới thấm thía.

Có người đi để săn mây, có người đi để đạt đủ các điểm mốc biên giới, có người đi để kiếm tìm những bức ảnh đẹp, có người đi chỉ để ngắm hoa dã quỳ hay hoa tam giác mạch…

Mỗi chuyến đi của tôi đều có mục đích khác nhau. Nhưng đúng thật có những chuyến đi chỉ là để đi – đi rồi trở về – đi để trở về an toàn.

Kẻ đi săn mây mà không săn được mây sẽ trở về nâng chén rượu: thôi lần sau phục thù!

Kẻ đi hụt mùa hoa thì về ôm nỗi buồn bã tiếc nuối vô ngần!

Còn những chuyến đi mà trở về an toàn với tôi thì vốn dĩ tôi đã “được” rất nhiều. Những thứ tôi có được là những niềm vui trên chặng đường dài, là những nhành cây ngọn cỏ bên đường, là trời xanh mây trắng, là con người dễ mến… Thế nên, mọi chuyến đi của tôi, tôi đều là kẻ “gặt hái” được rất nhiều.

Có những chuyến đi đủ dài (không hẳn là dài về thời gian), thế là khi về gần tới nhà, thực sự tim rung lên bồi hồi đúng kiểu “Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô” và vỡ òa ra khi thấy nụ cười của mẹ khi mở cửa vào nhà.

Tự dưng liên tưởng tới tình yêu – chắc cũng vậy. Yêu là để yêu, để được yêu thôi thì sẽ hạnh phúc với từng thứ nhỏ nhặt mỗi ngày, và hạnh phúc cả khi mang đến cho người mình yêu một nụ cười mỗi cuối ngày. Yêu nhau như thế chắc sẽ yêu cả đời không biết chán, nhỉ?

Ừ, đi để thấy đích đến là NHÀ, yêu để thấy đích đến là già bên nhau. ❤

IMG_1999.JPG

Tuổi xuân nào cũng ở phía mình đi

Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Tuổi xuân nào cũng ở phía mình đi

Chúng tôi, những kẻ ngốc nghếch rong chơi giữa cõi đời này, chẳng quá nặng nề về những thứ của tương lai, cứ mải miết – hồn nhiên và giơ mình ra tận hưởng.

Dù chọn con đường nào thì cũng sẽ tin rằng đó là đường mình nên đi và phải đi. Dù là núi cao hay biển sâu, là sa mạc hay rừng thẳm, là đền thờ-nhà cổ-lâu đài hay những cao ốc ngút trời đầy hiện đại thì cũng sẽ tin rằng có gì đó đáng yêu nơi ấy, để mà ngắm nhìn, mà say sưa. Dù gặp người già hay trẻ nhỏ, gặp người nhiệt tình hay khó tính thì cũng sẽ tin rằng họ mang một ý nghĩa tích cực đến với chính mình.

Như những ngày này, tôi vẫn ngốn ngấu tận hưởng sự yêu thương chăm sóc của mọi người dành cho mình. Tôi vẫn thấy ừ ốm một tuần cũng có cái hay. Bạn cùng phòng bệnh cũng thấy may vì ở cùng phòng với một đứa nhí nhố nhắng nhít đáng yêu như mình mà! Hí hí…

(văn vẻ thế thôi, đừng tin 100%, quá lắm là 10% thôi)

Tình yêu không tự nhiên sinh ra và cũng chẳng tự nhiên mất đi

Tình yêu được nhen nhóm, được tạo ra từ nỗ lực – như việc tạo ra lửa từ miếng gỗ vậy – trừ khi có sẵn một cái bật lửa (mà bật lửa cũng không tự nhiên mà có).

Nếu ai đã từng vật lộn với mấy que gỗ để tạo ra được một ngọn lửa thì hẳn sẽ hiểu rằng, để nhen nhóm được chút lửa ấy là cả một sự nỗ lực và kiên trì ghê gớm.

Mình đã và đang nỗ lực làm điều ấy. Chỉ bởi mình thấy có người xứng đáng để mình nỗ lực như vậy. Chỉ bởi mình thấy rõ rằng mình muốn ở bên cạnh người ấy, muốn người ấy trở thành bạn đời của mình, cùng xây dựng gia đình, cùng chia sẻ khó khăn cũng như niềm vui (mình đặt khó khăn lên trước vì biết rằng niềm vui sẻ chia thì dễ nhưng bên nhau khi khó khăn mới là cái khó). Chỉ bởi mình thấy mình hoàn toàn có thể tin tưởng người ấy trong cuộc đời này, có thể dựa lên vai người ấy suốt cuộc đời này, có thể cầm tay người ấy đi khắp thế gian…

Và, tình yêu không tự nhiên mất đi.

Cũng như ngọn lửa, nếu vẫn còn vật để mà cháy, vẫn còn có giấy hay gỗ hay bất cứ thứ gì để cháy, chỉ cần không có nước dội vào – mà cũng phải là nước đủ lớn nhé (chứ một tí tẹo nước không ăn thua) – thì sẽ vẫn cháy sáng. Thậm chí, không làm gì cái ngọn lửa ấy cả, thì tự nó cũng sẽ hiu hắt dần và tắt ngúm khi không còn gì để mà cháy.

Cũng như trong cuộc sống này, tình yêu nào là không gặp khó khăn, không có những lúc bát xô đũa lệch cơ chứ – nhưng miễn sao nó chưa đủ lớn để có thể làm tắt lửa, và miễn sao người ta không cố tình khơi cho nó to đùng lên, thì chừng ấy tình yêu sẽ vẫn còn, dù là âm ỉ cháy.

Cũng như trong cuộc sống này, tình yêu cần được nuôi dưỡng – cứ mặc kệ bỏ riêng một góc thì rồi cũng sẽ nguội ngắt mà thôi. Ấy là tình yêu chết vì sự vô tâm.

————-

Có lúc, mình đã rất sợ rằng khi bạn cứ lờ mình đi thì rồi cái ngọn lửa mới nhen nhóm này cũng sẽ phụt tắt mất thôi. (Mà đúng là trong quá khứ đã từng có lần phụt tắt ngay khi vừa nhen).

Nhưng rồi bạn không lặng lẽ mặc kệ mình, bạn vẫn đến bên mình, ân cần và dịu dàng. Cảm ơn bạn đang cùng mình nuôi nấng và tiếp thêm nhiên liệu cho ngọn lửa nhỏ nhoi mới nhen ấy.

Mình không biết ngày mai thế nào, thật đấy, nhưng ngày hôm nay, mình muốn cảm ơn bạn, và thực sự mình thấy hạnh phúc khi bạn đã đến bên mình. (À thực ra là mình đến bên bạn, hế hế)

Người FIS xấu xí

Cái tiêu đề bắt mắt nhỉ? Và hẳn là các anh các chị đang rất háo hức muốn đọc xem “cái con Chí Phèo” này nó sắp chửi gì phỏng ạ? Hẳn các anh các chị cũng đang nghĩ: “Thể nào nó cũng viết về việc A, việc B cho mà xem!”. Chứng tỏ là ai cũng có cái bức xúc, cái muốn chửi mà sao chả thấy ai ý kiến ý cò gì thế nhỉ? Đó chính là một trong số những cái xấu xí của người FIS bây giờ đấy!

 

Ngày xưa, sau cái hồi FIS mới hợp nhất, kinh doanh cũng ngon, cái Forum FIS nó xôm lắm. Anh chị em lên đấy chửi cũng nhiệt tình. Nhưng xong chẳng thấy lãnh đạo nào phản hồi lại (chưa kể là còn vùi dập anh chị em vì tội “lắm mồm”), thế là chả ai thèm nói nữa. Xong rồi một cái group facebook, 2 cái group facebook ra đời cũng không dám ai lên “chửi” rát mặt nữa. Anh chị em quay sang thì thầm, to nhỏ. Sếp đỡ biết!

Các tân binh mới vào thấy các anh các chị thì thầm, thế là cũng chỉ dám thì thầm. Cái văn hóa này thì có gì là xấu? Ờ thì cũng chẳng xấu lắm, nhưng nó chẳng mang lại cái gì hay ho cả. Khi mà thông tin không được “trong suốt” và “nhất quán” thì nhìn đâu cũng sẽ thấy hiểu lầm, thấy nghi kị và việc xây dựng tập thể đoàn kết vững mạnh là việc không dễ. Chưa kể những lời thầm thì ấy không đến được với lãnh đạo một cách chính thống, nên các lãnh đạo chẳng thể can thiệp chính xác kịp thời để xử lý vấn đề, thế là lại có những lời thì thầm chửi công ty, chửi lãnh đạo vô dụng, quan liêu.

Mà xét cho cùng, cái thì thầm ấy cũng bởi lãnh đạo mà ra. Một là, có cả một khoảng thời gian anh chị em thường xuyên bị “nhắc nhở” mỗi khi có ý kiến, mà bị ai nhắc nhở? Các quản lý trực tiếp chứ còn ai! Còn vì sao phải “nhắc nhở”? Nói thật, tôi chả biết đâu. Chắc chỉ có các anh chị quản lý mới biết. Hai là, suốt một thời gian dài, ý kiến của anh chị em đưa ra đều không được phản hồi, trả lời xác đáng. “Ôi giời ơi, nói làm gì, có thay đổi được gì đâu!”. Thế là thôi, chả thèm nói nữa. Xét cho cùng, ấy là cái xấu xí của lãnh đạo FIS.

À đấy, nhắc tới lãnh đạo thì không thể không thể nhắc tới cái tật xấu là chửi thề. Thật tôi cũng éo hiểu vì sao, ở FPT, nhiều anh cứ mở miệng là phải nói tục, chửi thề? Cứ lãnh đạo trên chửi, lãnh đạo dưới cũng chửi, rồi thành ra có cái câu “muốn lên lãnh đạo là phải học chửi”. Thế là chả cứ các anh, cả các chị cũng học chửi. Chửi cho đỡ ức chế, cho thoải mái, cho thân thiết thì cũng tạm chấp nhận, nhưng thái quá thì cũng nên kiềm chế anh chị nhỉ?

Tôi có anh bạn vừa nghỉ FPT. Khi anh ấy nghỉ, tôi bảo anh ấy rằng tính cách phóng khoáng, đả kích thẳng thắn và lắm lúc bậy bạ của anh rất hợp với FPT, anh bỏ đi thì chắc gì đã có nơi khác hợp. Anh bảo tôi rằng: “Anh hợp với cái FPT ngày xưa, chứ FPT bây giờ thì không còn hợp nữa rồi! Giờ người ta chỉ đọc “Quan khí”, sống phải biết khéo, phải mưu cầu chính trị, đầu phải thật đầy sỏi, phải biết nịnh trên nạt dưới cô ạ”. Đấy, như cái ông CEO Nguyễn Tuấn Quỳnh đã viết: “Nhân viên không từ bỏ công việc, họ bỏ sếp mà thôi!”.

Mà thật, giờ môi trường ở FIS cũng nhuốm màu “chính trị” lắm. Tôi vẫn thường lý giải cho việc đó là bởi chúng ta nhiễm môi trường của khách hàng. Nhưng quả thực, cái màu sắc ấy khiến FIS không còn trong sáng như ngày xưa nữa.

Chẳng những thế, người FIS vẫn thì thầm với nhau rằng: “Giờ các lãnh đạo nhiều tiền rồi, nên chỉ khư khư giữ ghế chứ không còn nhiệt huyết, không còn máu lửa, không còn năng nổ”. Không có lửa thì chắc không có khói, các lãnh đạo cũng cần kiểm điểm lại mình.

Nói chuyện không còn máu lửa thì chẳng riêng gì các sếp. Ngay cả người FIS giờ cũng không còn được máu lửa, nhiệt huyết, còn “muốn làm” như trước nữa. Đa phần mọi người giờ chỉ làm cho xong việc của mình, thậm chí đúng kiểu “làm cho xong” mà chả cần biết chất lượng đến đâu, rồi kết quả của dự án, của trung tâm, của công ty thế nào cũng chả quan tâm mà chỉ quan tâm rằng lương về đều đặn hàng tháng là được. Có hội trẻ trẻ mới vào còn năng nổ, còn xông pha để học hỏi nhưng học xong, có tí lông tí cánh thì cũng lượn béng mất rồi.

Cái bệnh thờ ơ này thậm chí còn nặng tới mức thờ ơ với cả những hoạt động văn hóa đoàn thể của công ty. Than ôi, mỗi dịp nọ dịp kia, tôi lại thấy anh chị em Tổng hội khổ sở gào lên để kêu gọi, động viên, ép uổng… anh chị em tham gia chứ chả phải vì hay mà người ta nhiệt tình tham gia nữa. Minh chứng hùng hồn nhất là mấy cái vụ điểm danh trong các ngày lễ/hội của công ty.

Hôm trước có anh bạn bảo tôi: “Ở FIS không có người xấu!”. Và tôi cũng tin chắc như thế! Nhưng những “xấu xí” thì vẫn đầy ra, vẫn cần thay đổi và vẫn cần cầu thị hơn, phỏng ạ?

Hoàng Ngọc Ánh
Tháng 1/2017
Viết theo đơn đặt hàng cho FIS Link

Behind the scence

Hôm trước có quyết định đẩy một phó ban tài chính lên trưởng ban – mọi người xì xào rằng trưởng ban cũ bị trảm, mình cũng hoang mang style phết vì thấy không hiểu gì. Sau khi được biết chỉ bới trưởng ban cũ phải kiêm nhiệm và muốn bỏ bớt 1 việc đi để khỏi phải kiêm nhiệm thôi.

Hôm trước có thông báo tuyển dụng 56 cán bộ công nghệ thông tin của Vietcombank – dân tình cho rằng Vietcombank bị chửi về chất lượng dịch vụ nhiều quá nên mới tuyển dụng như thế. Nhưng thực ra là Vietcombank chuẩn bị triển khai core – mà thông báo này đẩy ra vừa lúc dự án triển khai core của Vietinbank chính thức thành công và dần release người. Dự án core của Vietcombank nhẽ sẽ chạy cách đây 2 năm – vì plan của Vietinbank là 6/2015 sẽ golive core mới – nhưng rồi Vietcombank delay – lý do public ra ngoài thì khá nhiều – ai biết thực sự những lý do nào?!

Rồi sẽ còn vô vàn những câu chuyện kiểu thế này nữa. Trước giờ mình cũng nhìn thấy nhưng ở quy mô nhỏ thôi – những thứ quanh mình và không thực sự có ảnh hưởng lớn. Nhưng giờ mới nhìn thấy một số case buồn cười này và thấy… buồn cười.

Create a free website or blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: