Marathon

Cậu gọi mình là Định Mệnh Nếu thực vậy, chúng mình sẽ lại tìm thấy nhau - ở vạch đích một cuộc thi marathon nào đó. Như những cặp đôi đã tìm thấy nhau trên đường chạy marathon vậy đó. Ai đó ví cuộc đời cũng như một cuộc chạy marathon. Cũng đúng nhỉ. Vì... Continue Reading →

Advertisements

.

Em chợt nhận ra lý do vì sao em lại vướng vào 1 mối quan hệ y hệt. Bởi vì em chưa chịu buông tay anh, anh ạ. Chừng nào em thực sự hết yêu anh, thực sự để lại tình yêu của chúng mình lại sau lưng để mà bước tiếp, khi ấy em... Continue Reading →

Ngày nghịch dại

Hôm nay là ngày nghịch dại vì toàn nghịch dại thôi ý! Mà điên cái, biết là dại rồi, nhưng vẫn cứ làm. Hẳn nhiên cái điên, cái bồng bột, cái bất bình thường của mình nó ăn vào máu rồi mà! Tích cực thì có thể gọi mình là một kẻ đặc biệt. Nhưng... Continue Reading →

Người bình thường

Vừa đọc cái quote "Có thể ai đó nghĩ bạn là superman nên sẵn lòng nắm lấy nhiều trách nhiệm và nhiệm vụ, tuy nhiên bạn cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi.". Bật cười. Đúng kiểu "sách đọc người" - we see what we want. Ok. Fine. Nhưng chẳng phải chính... Continue Reading →

Em sẽ về tháng 12

Xét cho cùng, chẳng điều gì có thể khiến nó ngừng yêu cái cuộc đời này. Hỏi có mệt không? Mệt! Có buồn không? Đầy lúc buồn! Có chán không? Ối lúc chán. Nhưng rồi, chẳng phải AQ đâu, nó may mắn thật! Bởi, dù có thế nào, nó vẫn là kẻ may mắn. Em... Continue Reading →

Nay mình nghĩ về tự do

Nay mình nghĩ về tự do. Và thấy quả thực tự do là một hạnh phúc. Mình được mặc đồ theo bất cứ kiểu gì mình thích. Thậm chí mình tự do với chính mình - hễ có hứng với style nào thì móc đồ trong tủ đều có - và chính tư tưởng của... Continue Reading →

Tôi chọn tin

Bởi nếu tôi tin nhầm người thì tôi cũng không hối tiếc cái giá tôi phải trả - sai có thể sửa mà. Nhưng nếu thực họ là người tốt mà tôi trót không tin họ thì tôi sẽ hối tiếc nhiều lắm! Khi ấy khó có cơ hội sửa lại. Ừ, tôi chọn tin... Continue Reading →

Chuyến thiện nguyện Lai Châu – Lào Cai

Đường tới huyện Tam Đường không khó đi, nhưng xa thật là xa... Xa tới nỗi tất cả tỏi vừa chuyển từ dưới xuôi lên đều đang nhú mầm xanh. Lũ chúng tôi đứa nào đứa nấy đều lử đử mệt dù chỉ phải ngồi trên ô tô, chưa phải động chân tay làm gì... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: